5 Bài Học Vô Giá Từ Những Điều Bình Dị Của Cuộc Sống

Share bài viết hay:

Trong cuộc sống luôn cần những câu chuyện những bài học vô giá, để dạy cho ta trưởng thành hơn.

Những bài học vô giá sẽ giúp bạn có thêm động lực hơn trong cuộc sống. Giúp bạn vượt qua những thử thách, sau đây là 5 bài học vô giá:

Xây dựng chữ “nhẫn”

Ngày xưa, ở Ấn Độ có một ông lão nổi danh về sự điềm đạm. Chưa ai  có thể khuấy động được sự tĩnh lặng trong tâm hồn ông, kể cả những kẻ cố tình buông lời khích bác nặng nề nhất.

Vì thế, hầu như mọi người trong làng đều rất tò mò về ông.

Một ngày nọ, một số thanh niên trong làng quyết định tìm cách chọc giận ông lão. Họ thuê một thằng bé lưu manh nhất làng và chỉ cho nó những điều cần làm.

Họ hứa sẽ trả cho thằng bé 500 rupi nếu nó làm cho ông lão không còn tự chủ được.

Đám thanh niên biết rõ ông lão có thói quen đi tắm sông vào mỗi buổi sáng. Thế là chúng lén đi theo ông và nấp vào bụi cây bên bờ sông. Khi ông lão vừa tắm xong, lên bờ thì thằng bé kia chạy đến tát vào mặt ông.

Ông lão chỉ mỉm cười rồi quay trở lại sông tắm tiếp. Khi ông lên bờ lần thứ hai, thằng bé lại tiếp tục chạy đến tát ông. Lần này, ông lão cũng chỉ mỉm cười và trở lại sông tắm.

Chuyện khó tin này cứ thế diễn ra cả chục lần. Cuối cùng, thằng bé lưu manh dừng hành động tội lỗi của mình lại và quỳ thụp xuống trước mặt ông lão. Nó cầu xin ông tha thứ với tất cả sự hối hận và chân thành. Nhóm thanh niên chủ mưu cũng ra khỏi bụi cây và chạy đến xin ông tha lỗi.

Vô cùng ngạc nhiên trước sự nhẫn nhục của ông lão, một thanh niên trong nhóm hỏi:

– Thưa ông! Làm sao ông chịu đựng được hành động đáng hổ thẹn này của chúng cháu như vậy ạ?

Ông lão từ tốn đáp:

“Dù sao cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ.”

  • Ý nghĩa của câu chuyện là:

Hầu hết chúng ta đều yêu quý trẻ con và sẵn sàng tha thứ những thói tật của chúng. Và một điều quan trọng khác là tình yêu thương luôn chiến thắng mọi cảm xúc tiêu cực khác như giận dữ, oán thù… Dĩ nhiên, trạng thái đó không dễ đạt được chút nào. Mỗi chúng ta cần thực tập thường xuyên và trì chí thì mới thành công.

bài học từ nhẫn

Làm đúng vai trò của mình

Vị tướng nọ có một cô con gái ba tuổi rất đáng yêu và nghịch ngợm. Một ngày kia, bực mình vì những trò đùa nghịch của con, người vợ phàn nàn với ông:

  • Hãy nhìn con gái của anh kìa, nghịch ngợm quá đi mất! Sao anh không dùng kỷ luật như trong quân đội để con vào khuôn phép?

Vị tướng gật đầu và gọi con gái đến, nói với cô bé:

Bắt đầu từ hôm nay, con phải tuân theo khuôn phép kỷ luật đấy.

Cô bé đáp ngay:

  • Thưa bố, vâng ạ! Người bố nói:

Đừng gọi ta là bố. Bất cứ khi nào con muốn nói chuyện với ta, hãy bắt đầu bằng “Thưa ngài” và kết thúc cũng là “Thưa ngài”, rõ chưa?

Cô bé lập tức trả lời:

  • Thưa ngài! Vâng ạ, thưa ngài.
  • Thậm chí nếu muốn ăn kem, con cũng phải nói: “Thưa ngài, con muốn ăn kem, thưa ngài” đấy.

Một ngày nọ vị tướng chuẩn bị đi mua sắm. Ông đồng ý cho con theo sau với điều kiện cô bé phải ngồi ở hàng ghế sau của xe hơi. Cô bé đồng ý và hai bố con lên đường. Đi được nửa đường, cô bé trườn qua ghế nhẹ nhàng ôm cổ ông và thì thầm…

  • Cô bé bảo với bố rằng : “Ngài ơi, con yêu ngài lắm, ngài ơi!”.

Ý nghĩa của câu chuyện:

Đối với cô bé trong câu chuyện này, người bố không phải là một vị tướng cấp cao trong quân đội mà là một người cha thương con. Ông chỉ là vị tướng giữa binh lính mà thôi.

Mỗi chúng ta đều đóng nhiều vai trò trong cuộc sống, tùy từng tình huống và đối tượng mà ta giao tiếp. Nếu chỉ cứng nhắc thừa nhận một vai trò thì cuộc sống của ta sẽ gặp không ít trở ngại. Vì thế, hãy thích nghi với nhiều vai trò để cuộc sống dễ dàng và phong phú hơn.

Biết chấp nhận thảng trầm của cuộc sống

Một vị vua nọ cho gọi người thợ kim hoàn của hoàng cung đến và ra lệnh cho anh ta:

  • Hãy làm cho ta một chiếc nhẫn và khắc lên đó một câu nói có thể khiến ta biết kiềm chế niềm vui khi hạnh phúc và phấn chấn khi buồn bã.

Người thợ kim hoàn chẳng gặp khó khăn gì trong việc tạo ra một chiếc nhẫn theo yêu cầu của nhà vua. Thế nhưng, việc tìm ra câu nói như gợi ý của nhà vua quả là việc nằm ngoài khả năng của anh.

Cuối cùng, người thợ kim hoàn quyết định tìm đến một nhà thông thái và hỏi xin ý kiến của ông.

  • Con nên khắc câu gì lên chiếc nhẫn này để có thể kìm hãm niềm vui của nhà vua khi ngài phấn khích và vực dậy tinh thần khi ngài rầu rĩ ?

Nhà thông thái lấy ra một mảnh giấy và viết lên đó dòng chữ.

  • “Việc này rồi cũng sẽ qua”

Khi nhà vua nhìn thấy câu này, ông sẽ biết cách làm chủ cảm xúc của bản thân, cả khi chiến thắng lẫn khi thất bại.

Ý nghĩa của câu chuyện:

Hãy thử tung một đồng xu lên một trăm lần; bạn hẳn sẽ thấy rằng cơ hội đồng tiền sấp và ngửa gần như bằng nhau. Cuộc sống của chúng ta cũng tương tự như vậy. Thăng trầm là điều hiển nhiên và điều tốt nhất bạn có thể làm là hãy chấp nhận chúng.

mơ làm giàu

Đừng mơ giàu có không

Có anh chàng nọ làm việc tại ngân hàng. Hàng ngày, anh ta có nhiệm vụ đếm các tờ bạc rồi cột chúng lại theo xấp. Càng ngày, khát khao giàu có

càng trở nên mãnh liệt trong anh. Tuy nhiên, vì là người lương thiện nên anh không muốn làm giàu bằng cách bất chính. Cuối cùng, anh quyết định mua vé số và đợi, chờ thần tài mỉm cười với mình.

Anh thường đi chùa cúng vái và cầu nguyện để được trúng giải độc đặc. Anh ta chờ mãi nhưng buồn thay, ngay cả giải khuyến khích anh ta cũng chưa bao giờ trúng. Buồn cho thân phận, anh ta chỉ biết oán trách ông trời đã không nghe thấy lời nguyện cầu của mình.

Một sáng nọ, anh chàng thức dậy và quá đỗi kinh ngạc: Ngay trước cửa nhà anh có một bao tiền toàn mệnh giá 500 rupi. Vậy là chỉ qua một đêm, anh chàng đã trở thành triệu phú.

Vô cùng vui sướng, anh chàng lấy ra 500 rupi đưa cho vợ và bảo:

  • Hôm nay chúng ta hãy ăn sáng thật sang trọng. Em không cần nấu nướng gì đâu; hãy gọi nhà hàng mang thức ăn tới.

Trong khi vợ đi gọi điểm tâm, anh chàng ngồi xuống lấy giấy ra viết thư xin nghỉ việc. Thế nhưng, đến hơn một giờ đồng hồ sau vợ anh mới trở về và báo rằng tất cả nhà hàng trong thành phố đều đã đóng cửa. Con trai anh – được giao nhiệm vụ mang thư xin nghỉ việc đến ngân hàng nơi anh làm việc

– cũng quay về và nói rằng cả giám đốc lẫn người trợ lý cùng tất cả nhân viên ở đó đều không đến sở làm ngày hôm ấy…

Tất cả mọi người trong thị trấn, từ chủ nhà hàng cho đến giám đốc, ngân hàng, trợ lý và toàn bộ nhân viên ngân hàng đều nhận được túi tiền đầy đồng 500 rupi giống như anh chàng nọ. Vì vậy, chẳng còn ai muốn làm việc nữa.

Ý nghĩa câu chuyện:

Ai cũng muốn được hưởng thụ nhiều hơn cống hiến. Điều này trở thành một trong những nguyên nhân khiến xã hội trì trệ. Hãy nhớ rằng tiền bạc chỉ là công cụ trao đổi hàng hóa và dịch vụ mà thôi.

bài học vô giá

Đừng tỏ ra biết mọi thứ – Bài học vô giá

Một vị học giả nọ viết một bài thơ dài ca ngợi công đức của đức vua. Bài thơ đã khiến đức vua hết sức hài lòng và ngài ban tặng cho vị học giả kia rất nhiều vàng bạc châu báu.

Không những thế, nhà vua còn cho một đám rước đưa vị học giả về quê trong tiếng nhạc rộn ràng.

Khi đám rước đi ngang một ngôi làng, có một cậu bé chăn bò tò mò đến hỏi người khiêng kiệu:

  • Ông đang khiêng ai thế?
  • Một học giả uyên thâm. – Người phu kiệu trả lời.
  • Học giả là gì? – Chú bé hỏi.
  • Là người học rộng biết nhiều. – Người phu kiệu đáp.
  • Học rộng biết nhiều như thế nào? – Chú bé hỏi tiếp.
  • Biết tất cả mọi thứ. – Người phu kiệu kiên nhẫn trả lời.
  • Có thật là ông ấy biết hết mọi thứ không?
  • Chú bé vặn lại.

Cuộc nói chuyện này đã khiến đám rước bị ngừng lại. Vị học giả bước ra khỏi kiệu, tức giận hỏi:

  • Tại sao các ngươi lại dừng lại? Một người khiêng kiệu trả lời:
  • Thưa ngài, ở đây có một thằng bé hỏi chúng tôi nhiều điều mà chúng tôi không biết trả lời như thế nào.

Vị học giả bước tới chỗ cậu bé và hỏi bằng giọng hách dịch:

  • Vậy ư? Thế ngươi có câu hỏi gì hả bé con?

Chú bé liền ngồi xuống lấy ra một que củi vẽ lên mặt đất những đường gợn sóng không có điểm nối. Xong, chú bé ngẩng lên hỏi vị học giả:

  • Ông có biết đây là gì không?

Vị học giả đứng chết lặng; hình vẽ này chẳng giống bất kỳ ký tự ngôn ngữ nào mà ông biết. Nó cũng không giống con rắn hay sợi dây thừng.

Nhìn vẻ mặt đăm chiêu của vị học giả, cậu bé cười vang:

  • Ồ! Thưa ngài học giả, ngài không biết điều đơn giản này thật ư? Vị học giả đã thừa nhận là mình không biết thật. Ông bảo cậu bé:
  • Thôi được, ngươi cho ta biết đi. Cậu bé trả lời…

“Đây là những đường được tạo ra khi con bò của cháu đi tè đó!”.

Ý nghĩa của câu chuyện:

Câu chuyện bàn về sự chuyên môn hóa trong xã hội. Không ai có thể biết tất cả mọi thứ. Chú bé chỉ biết về gia súc còn vị học giả chỉ biết những điều ông ta đã được học và được đọc. Chấp nhận sự hạn chế hiểu biết của bản thân sẽ giúp ta có cơ hội học hỏi được những điều mới lạ trong cuộc sống.

Trích “Bài học vô giá từ những điều bình dị

Share bài viết hay:

Bình Luận